6 tháng 12, 2013

PISA 2012: Học sinh Việt Nam top 20

Hiệu Minh

Mầu xanh là VN. mầu đỏ là USA. Ảnh: từ màn hình của OECD.
Kết quả chung. Mầu xanh là VN. mầu đỏ là USA. Ảnh: OECD.

Các báo trong nước đồng loạt đưa tin, PISA 2012 vừa công bố kết quả khảo sát, theo đó, học sinh Việt Nam xếp thứ 17 về Toán trên tổng số 65 nước tham gia. Vị trí này cao hơn nước Mỹ và Vương quốc Anh. Chỉ thấy nói về Toán nên tôi hơi nghi ngờ.

ĐÀN ÔNG VIỆT

Trần Tuấn

Đàn ông Việt hay bị phụ nữ phương Tây chê, còn phụ nữ Việt lại được đàn ông phương Tây khen ngợi, mơ ước. Để giúp các bạn rõ thêm về điều này chúng tôi xin đăng tải bài viết của tác giả Trần Tuấn  phổ biến trên mạng cách đây gần 3 năm. Hy vọng bài viết  sẽ  lý giải được phần nào  nguyên ngân gây ra nỗi đau của cánh đàn ông Việt chúng ta. (BBT).
      Trong chuyến công tác Thụy Điển cách đây 10 năm, tôi có dịp trao đổi thân tình với các bạn quốc tế, những người rất yêu mến Việt Nam, một số đã từng công tác tại Việt Nam những năm 80 thế kỷ trước! Vì thế, tôi được lắng nghe nhiều tâm sự của họ về con người Việt Nam, đất nước Việt Nam (không về chính trị đâu nhé! nhân văn thôi!).

5 tháng 12, 2013

Thơ tình tháng 12

Lâu quá chẳng có hợp đồng nhờ làm thơ nào cả, thành thử không tìm được tứ và hình tượng thơ. Nhức đầu vì công việc, nhìn ra cửa sổ văn phòng thấy trời đất, cây lá ngập tràn nắng hanh vàng, đành thư giãn với bài thơ tình mới này vậy.(NCT)


TỰ NHIÊN

Trái đất quay quanh mặt trời
Làm nên bao điều kỳ lạ
Đông lạnh lẽo
Hè oi ả
Thu rực rỡ vàng
Xuân tươi xanh.

4 tháng 12, 2013

Mỗi tuần một tin lạ: Choáng ngợp trước lễ hội Bodypainting


Lễ hội bodypainting lớn nhất thế giới được tổ chức tại Áo đầu tháng bảy vừa qua đã thu hút nhiều họa sĩ và người mẫu từ khắp nơi đổ về. Tất cả cống hiến cho người xem những tác phẩm đẹp mắt.

Theo Huffingtonpost, từ 1998, trường phái vẽ nghệ thuật trên cơ thể được phổ biến tại thành phố Poertschach của Áo. Từ đó, nơi đây là nơi diễn ra các buổi trình diễn và thi đấu về nghệ thuật bodypainting lớn nhất thế giới.

3 tháng 12, 2013

PHẠM TIẾN DUẬT VÀ CHUYỆN “VÒNG ĐEN – VÒNG TRẮNG”

Nhân ngày giỗ cố nhà thơ Phạm Tiến Duật (4/12), chúng tôi xin đăng lại câu chuyện của hoạ sỹ Ba Tỉnh kể một giai thoại về ông, một chuyện cười ra nước mắt… (BBT)

Hồi mới nhập ngũ, Phạm Tiến Duật được giao nhiệm vụ làm giáo viên văn hóa ở trung đoàn 225. Ngày ấy, theo “quân lệnh”, cứ khoảng 9 giờ tối khi có tiếng kẻng là lính trong đơn vị phải nhắm mắt ngủ, trừ trực ban. Tối nọ, chính trị viên đại đội đi tuần tra bắt “quả tang” Phạm Tiến Duật đang che ánh sáng đèn để đọc vụng cuốn Kinh Thánh dày cộp. Sự việc tưởng chừng đơn giản nhưng Duật bị “đánh” lên bờ xuống ruộng, nghĩ lại mà rùng mình.

1 tháng 12, 2013

Có nên tìm mộ bằng ngoại cảm? Câu trả lời từ nước Mỹ

Phương Anh
Việc sử dụng ngoại cảm để tìm mộ ở VN hiện nay rất lộn xộn, thậm chí có cả lừa đảo, nhưng dường như nhà nước VN không đủ sức để kiểm soát. Gần đây VTV có một phóng sự gây xôn xao dư luận nhằm vạch mặt sự lừa đảo ấy, qua đó chỉ rõ được một "nhà ngoại cảm" lừa đảo là cậu Thủy, giờ đã bị tạm giữ để điều tra. Không ít người ủng hộ điều này, mạnh mẽ lên án sự lường gạt của những kẻ mạo danh để kiếm ăn, và đòi hỏi phải thắt chặt lại sự kiểm soát đối với hoạt động ngoại cảm để tránh cho người dân khỏi bị lừa.

30 tháng 11, 2013

Về sự kiện Bác Hồ về nước ngày 6/2/1941

Suy ngẫm về một sự kiện lịch sử, nhưng 2 người trong cuộc thì kể khác nhau. Chuyến về nước ngày 6/2/1941, Hồ Chí Minh đi cùng nhóm có Lê Quảng Ba, Đặng Văn Cáp, Phùng Chí Kiên, Hoàng Lộc và Thế An. Trong số này, Hoàng Lộc và Thế An chỉ là những người phục vụ, Phùng Chí Kiên hy sinh cuối năm đó. Sau này, ông Đặng Văn Cáp kể rằng, đoàn về nước này không đi qua cột mốc biên giới 108, mà được ông Vũ Anh và Hoàng Sâm (đã về từ trước đó để làm "tiền trạm") đón thẳng xuống gần hang Cốc Bó, sau đó Lê Quảng Ba và Hoàng Sâm mới đi tìm cơ sở.
Còn Lê Quảng Ba thì kể rằng, đoàn đi qua mốc biên giới 108, và Hồ Chí Minh còn cúi xuống đọc chữ ở cột mốc. Ông Lê Quảng Ba nói rõ, hai mặt cột mốc đều có chữ Tàu và chữ Pháp. Theo Lê Quảng Ba, đoàn đi đến nhà cơ sở (ông Máy Lỳ) rồi khi thấy nhà nghèo quá, Hồ chí Minh mới bảo đi ra rừng ở, ông Máy Lỳ chỉ cho đoàn cái hang Cốc Bó...
Điều lạ là 2 câu chuyện hồi tưởng này, của Lê Quảng ba và Đặng Văn Cáp, đều in trong sách "Bác Hồ với Việt Bắc", NXB Chính trị quốc gia, 2011.
Lê Quảng Ba sinh năm 1914, sau là Trung tướng; Đặng Văn Cáp sinh năm 1896, sau chỉ làm Chủ tịch Hội đông y VN... Hồi ký Lê Quảng Ba kể chi tiết hơn, nhưng không đưa ra nhân chứng nào, cứ như chỉ có ông biết mọi chuyện; còn ông Đặng Văn Cáp thì kể sơ sài thôi, nhưng lại có thêm nhân chứng là Hoàng Sâm và Vũ Anh. Tiếc thay đến nay tất cả các ông đều từ trần cả rồi...
Tôi đang đọc về thời kỳ Việt Minh, một thời kỳ có một đội quân trẻ trung thực sự vì lý tưởng cao đẹp là giải phóng dân tộc, gắn bó với nhân dân... Nhưng có đọc kỹ thì mới phát hiện ra nhiều điều băn khoăn, trên đây chỉ là một trong nhiều sự kiện...
Ghi chú thêm: Vũ Anh vào năm 1941 là Ủy viên Trung ương hoạt động ở Côn Minh, cùng với Phùng Chí Kiên. Hoàng Sâm sau là Thiếu tướng, hy sinh năm 1968.

Từ Washington DC nhỏ nghĩ về Hà Nội "to"

Khi tìm tư liệu để soạn bài nói chuyện với sinh viên về chủ đề quản lý quy hoạch thấy bài của tác giả Hiệu Minh đăng trên blog cá nhân ngày 14/05/2010. Chợt thấy áy náy quá. Mình đúng là điếc không sợ súng. Chuyên ngành đào tạo chính quy nhất là Kĩ sư nhiệt luyện mà được thử thách qua bao nhiêu nghề, từ sĩ quan vũ khí - đạn, đến nhà báo rồi chuyên viên quản lý dự án đầu tư nước ngoài và bây giờ là nhà quản lý quy hoạch, mà vị trí nào cũng được cấp trên khen là làm được việc. Mình thấy cần phải post lại bài viết của Hiệu Minh để các bạn thông cảm cho mình, mỗi khi thấy bức xúc về chuyện quy hoạch ở nước ta (NCT).

TỪ WASHINGTON DC NHỎ NGHĨ VỀ HÀ NỘI TO
  
Hà Nội chúng ta từng có hình vuông, thủ đô nước Mỹ có hình vuông. Hai thành phố cách nhau nửa vòng trái đất. Hà Nội đang mở rộng nên cần tìm hiểu đôi chút xem nước người làm gì để tránh những bài học đắt giá.

29 tháng 11, 2013

Định mệnh “Lá diêu bông”

Xin giới thiệu với bạn đọc câu chuyện rất thực do chính Cố Thi sĩ Hoàng Cầm kể lại khi còn sống, đã đăng trên trang Blog: Lethieunhon.com. Câu chuyện sẽ giúp đọc giả hiểu biết thêm về sự lãng mạn và tính dị thường của những người trời phú cho năng khiếu văn chương. (BBT)

Tôi thực sự cũng không hiểu vì sao mà tôi sớm bước vào cửa của tình yêu. Sớm quá! Có lẻ chỉ thua Môza một tí thôi! Từ 8 tuổi đầu, tôi đã say mê như người mười tám, đôi mươi say mê nhau. Lúc đó, tôi vẫn đi trọ học ở tỉnh. Vì nhớ mẹ cho nên cứ chiều thứ 4, thứ 7 hoặc những ngày lễ, tôi nghỉ học, đáp tàu từ ga Phủ Lạng Thương để 15 phút sau đã có mặt ở nhà, thường là buổi chiều, đã nắng xiên khoai rồi.