Hôm nay, tôi
nhận được mẩu tin sau đây, được ghi chú là “ưu ái dành cho ông độc quyền đăng
tin này”. (NXH)
Toàn văn như
sau:
“Kính chào đồng
chí Đại tướng Nguyễn Chí Thanh
Tôi bay từ
TPHCM đi Pari lúc 11h00, song chuyến bay bị trễ, tận 12h30 mới khởi hành. Do
1h30 phút trễ mà tôi gặp được Đồng chí Đại tướng Nguyễn Chí Thanh.
Thực ra, ông
không mang quân hàm Đại tướng, và lúc đầu tôi chỉ biết ông cũng như một ông già
bình thường khác. Phòng chờ xôn xao vì có ông xuất hiện, khi loa thông báo ngắn
gọn: Chào mừng hành khách cao tuổi nhất ngày hôm nay, đó là hành khách Nguyễn Vịnh,
99 tuổi, trên chuyến bay TPHCM- Cần Thơ. VietnamAirline xin chúc mừng cụ Nguyễn
Vịnh.
Tôi nhìn thấy
một ông già cao lớn, miệng rộng, thoạt đầu trông có nét quen quen. Tôi nhận ra
một người bạn tôi đi cùng ông già. Anh ta cũng nhìn thấy tôi, gật đầu chào. Tôi
hỏi về ông cụ già, thì anh bảo: Đó là Đại tướng Nguyễn Chí Thanh. Tôi cười xòa:
Nói chuyện khôi hài không có duyên lắm.
Anh ta cau mặt:
Ông nhìn lại đi.
Tôi quay
nhìn lại, và chợt giật mình. Đó chính là Đại tướng Nguyễn Chí Thanh.
Vừa rồi, đọc hai bài thơ về quê hương và lúa vàng của anh VKH và anh NCT, em thấy sao mà đồng cảm. Có lẽ tình quê muôn đời vẫn thế, muôn người cũng vậy. Em nói "đồng cảm" bởi em cũng có một bài tản văn viết về quê, về lúa. Em xin gửi BBT và nhờ các anh đăng bài, để em có thể chia sẻ cảm xúc với mọi người.
Em mong muốn rằng, trong tiết thanh minh này, dưới ruộng đồng ở mọi miền quê, lúa xanh mướt đang thì con gái, thì hồn lúa trong bài tản văn của em sẽ vừa gợi thêm nỗi nhớ quê, lại vừa làm nguôi đi nỗi nhớ về một thời đã xa. Đối với những ai đã từng lớn lên từ đồng lúa quê hương ...