7 tháng 7, 2014

Chu Huân ngôi sao sáng trong Nhị thập bát tú của Tao Đàn

Trần Đông Phong 
Chiều thứ Sáu (4-7-2014) tuần trước đang ngồi nghe hai em gái trẻ trung, xinh đẹp của một ngân hàng thương mại cổ phần tiếp thị về các loại thẻ tín dụng và dịch vụ ngân hàng, chợt có điện thoại. Nghe điện thoại nhận ra là Hoàng một cán bộ Trường hành chính quốc gia mà trước đây đã có lần giao lưu thơ, hẹn đến gặp có việc muốn hỏi. Hoàng đưa mình xem một tập giấy photocopy có nhiều chữ nho và cho biết đây là tài liệu của cụ tổ dòng họ ngoại từ thời Hồng Đức (1470-1497), tiến sỹ Chu Huân, thành viên Hội thơ Tao Đàn, một trong Nhị thập bát tú (28 ngôi sao sáng) do vua Lê Thánh Tông lập để nghiên cứu, sáng tác, bình luận thơ, mà Bảo tàng Bắc Ninh chụp từ sách cổ đưa lại cho gia đình. Các cụ trong dòng họ muốn tìm hiểu, dịch để đưa vào nhà thờ.

14 tháng 6, 2014

Trình độ của quan chức và sự hưng thịnh đất nước

Nguyễn Văn Tuấn
Tôi đi đến một kết luận: có thể nhìn vào sự bất tài của các quan chức là biết vận nước hưng thịnh hay suy vong. Tôi nghĩ nếu điều kiện cho phép, chúng ta có thể đo lường được độ bất tài của các quan chức và lãnh đạo. Nếu chúng ta vẽ đồ thị với trục hoành là độ bất tài của các quan chức, và trục tung là độ cường thịnh của đất nước (giá trị cao là là thịnh vượng nhất, giá trị thấp là suy vong), chúng ta sẽ có một mối tương quan nghịch đảo.

 Khi mức độ bất tài của quan chức càng cao thì độ cường thịnh sẽ thấp đến mức suy vi. Tôi thử mô phỏng mối liên quan này qua đồ thị dưới đây (trục tung là chỉ số prosperity, còn trục hoành là chỉ số incompetence).

6 tháng 6, 2014

Công an vì dân hay hành dân

Hôm qua, lúc 16h20 tại khu chợ tạm Trung Hòa Nhân Chính (CT4-5), tình cờ tôi chứng kiến toàn bộ cuộc "giữ gìn trật tự" của công an (chắc là công an phường). Đột nhiên chợ tán loạn, người ta đang bán hàng thì chạy. Một cái xe bán tải có chữ "cảnh sát" xuất hiện. Và có hai người khốn khổ chịu trận. Hai người đàn bà bày mẹt trên xe máy, trên đó có mấy chùm vải, dưa lê, dưa hấu. Hai bên bánh xe sau của xe máy còn có hai cái sọt để nhiều rau quả. Khoảng 6-7 người, trong đó có 5 công an và 2-3 dân phòng, đã khiêng toàn bộ 4 sọt của 2 người đàn bà lên xe, tịch thu hết toàn bộ mẹt, sọt, dao, cân... Họ làm việc đó không có một lời nói, giữa "vòng vây" của khoảng vài chục người hiếu kỳ đang tập thể dục ở một vườn hoa nhỏ, và nhiều bà con tiểu thương ở gần đó. Rất nhiều tiếng kêu: Quân ăn cướp. Nhưng kêu chỉ đủ nghe với nhau, chứ cũng không dám nói to. Đây là một khu chợ, có nhiều người bán hàng thực phẩm, và một số bày hàng bán ở vỉa hè. Nhưng bà con nói rằng, thỉnh thoảng cảnh sát lại đến cướp một ít như vậy, và dĩ nhiên họ không bao giờ trả lại. Chỉ có người dân bán hàng, là những người ngoại ô vào đây bán hàng, là chịu thiệt, còn những người bán hàng thường xuyên ở đây đã có khoản thuế chợ cho họ rồi.

5 tháng 6, 2014

Về một điều mà nhà cầm quyền Trung Quốc muốn che dấu

Về  điều mà nhà cầm quyền Trung Quốc che dấu

THỦ TƯỚNG LẠI ĐỐI THOẠI VỚI DOANH NGHIỆP

Diễn đàn doanh nghiệp Việt Nam giữa kỳ năm 2014 đã diễn ra tại Hà Nội hôm nay. Sự có mặt của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã làm cho chương trình nghị sự của Diễn đàn kéo dài thêm 1 giờ đồng hồ so với dự kiến. Thủ tướng đã lắng nghe ý kiến của đại diện các doanh nghiệp và trả lời của lãnh đạo các Bộ, ngành trong Chính phủ. Trong bài phát biểu tại Diễn đàn, Ông Dũng đã cam kết rằng, Chính phủ Việt Nam sẽ đảm bảo an toàn cho các doanh nghiệp yên tâm sản xuất kinh doanh và đầu tư tại Việt Nam. Ông hứa sẽ xem xét một cách tích cực và có biện pháp hỗ trợ đền bù phù hợp nhất đối với những doanh nghiệp bị thiệt hại, do một số phần tử quá khích gây ra, lợi dụng những cuộc biểu tình yêu nước tại Bình Dương, Đồng Nai, Hà Tĩnh để phản đối Trung Quốc đưa dàn khoan HD981 vào khu vực lãnh hải của Việt Nam đầu tháng 5 vừa qua. Ông cũng chỉ đạo lãnh đạo các Bộ, ngành phải xem xét, trả lời và có biện pháp giải quyết kịp thời các kiến nghị của doanh nghiệp.

Một câu chuyện nhỏ về Thiên An Môn 1989

Ngày hôm nay, tôi vào mạng và thấy các bài về Thiên An Môn đã bị gỡ hết. Thật là lạ. Chắc đó là chỉ thị từ đâu đó cho các báo. Theo nguyên tắc, chỉ thị đó không công khai cho mọi người, nên tôi chắc là các FB và Blog không cần tuân thủ chỉ thị đó. Các câu chuyện về cuộc tàn sát Thiên An Môn, khiến cho ngay người Trung Quốc ngày nay còn rùng mình.
Tóm tắt là, từ tháng Tư năm 1989, sinh viên các trường đại học Bắc Kinh biểu tình hàng vạn người với nội dung: Ủng hộ chính phủ, ủng hộ Triệu Tử Dương, đòi tự do dân chủ. Cuộc biểu tình nổ ra nhân sự kiện Hồ Diệu Bang chết. Hồ là Cựu Tổng bó thư, người tích cực đường lối đổi mới mở cửa, dân chủ hóa, sau này, Triệu Tử Dương thực hiện tiếp tục, nhưng Triệu bị cách chức. Ngày 2/6/1989, quân đội đưa xe tăng phong tỏa Thiên An Môn và đến tối đó, cho đến ngày 4/6, quân đội đã ra tay tàn sát sinh viên. Hiện nay vẫn không có số lượng chính thức về người chết. Có người nói hàng trăm, có người nói hàng nghìn. Và cho đến nay, số phận các hồn ma sinh viên đó vẫn không được biết đã phiêu dạt ở đâu. Gia đình các sinh viên cũng không dám lên tiếng. Tôi đã gặp một đạo diễn Trung Quốc trong những chuyến đi làm phim ở Trung Quốc. Anh này đã tham gia biểu tình ở Thiên An Môn và may mắn sống sót. Sau đây là mấy câu chuyện anh kể:

1 tháng 6, 2014

QUÀ SINH NHẬT

Bài thơ này mình viết cách đây đúng 30 năm, khi đơn vị mình đi diễn tập, đã hẹn trước rồi mà không thể nghỉ phép về dự sinh nhật bạn gái được. Thật buồn, nhưng nhiệm vụ của người lính trước hết là sẵn sàng bảo vệ tổ quốc, chuyện riêng tư đành gác lại. Ba mươi năm qua, bài thơ này chỉ có hai người biết. Lần đầu tiên công bố rộng rãi QUÀ SINH NHẬT, mình muốn nhắn nhủ các bạn gái đang yêu lính hãy hiểu và thông cảm với họ, nhất là trong hoàn cảnh đất nước hiện nay (NCT).

QUÀ SINH NHẬT

Sinh nhật em qua một tuần rồi
Hành quân dã ngoại vẫn chưa ngơi
Biết phương trời ấy em mong mỏi
Anh đành lỗi hẹn với em thôi.

30 tháng 5, 2014

Cho chữ

Truyền thống Việt Nam từ xưa học chữ tượng hình, theo triết lý giáo dục Nho học, nên việc học chữ cần phải khổ luyện. Người có chữ trong xã hội ít, hay chữ càng ít hơn. Hệ thống khoa cử Nho giáo đào tạo "công chức" cho việc cai trị, nên dưới con mắt của dân chúng, người có chữ khác hẳn người không có chữ. Tết đến thì các ông có chữ bận bịu, nào viết câu đối, nào cho chữ... Hoặc nhà có việc làm nhà, làm nhà thờ, làm phần mộ, khánh thành cửa hàng... đều cần đi xin chữ của các cụ đồ Nho, có cụ đỗ đạt thì chữ càng quý.
Đến thời Nguyễn, thực dân Pháp đến khai thác thuộc địa, trong cái rủi cũng có cái may, Pháp để lại cho Việt di sản chữ hệ la tinh, ghép vần. Thế là việc học hành, có chữ đơn giản đi nhiều. Đó là một cái may lớn mà lịch sử làm ra, kẻ thống trị và người bị trị đều không lường được. Đó là một lần người tính không bằng Trời tính.
Nguyễn Khuyến, Tú Xương, Tản Đà... sống vào thời tranh tối tranh sáng của lịch sử chữ viết. Những nhà Nho cuối cùng, họ cũng là những trí thức đầu tiên thế hệ bút sắt, chữ Latinh. Tuy chữ quốc ngữ đã có, nhưng chưa có vị thế như ngày nay, phong tục cho chữ, xin chữ vẫn thịnh hành.

29 tháng 5, 2014

Thời kỳ "thoái trào" hay là đi tìm phong cách mới

(Tâm sự nhỏ)
Có hàng vạn blog đang tồn tại trên mạng. Nhưng chỉ có hàng trăm cái có thể sống sôi nổi. Và Blog này có thời đã sôi nổi như vậy. Hiện nay, blog này đang "ốm". Cũng như con người, có lúc sôi nổi, có lúc trầm tư. Blog là một sáng tạo độc đáo để nó có thể sống tự thân như một con người. Khi nó không còn chức năng báo chí, không còn giống như diễn đàn, thì nó sẽ như một kho lưu trữ. Hiện nay nó đang là cái kho ấy. Hoặc nó là địa chỉ "hộp thư chết"?