Xin trân trọng giới thiệu với bạn đọc tác phẩm mới của cô giáo Nguyễn Thị Bích, Trường tiểu học Minh Đạo, xã Thất Hùng, huyện Kinh Môn (Hải Dương), một ngôi sao sáng trên bầu trời thi ca Hải Dương thời gian gần đây.
XIN ANH!
Dù thương em
Đừng bao giờ
Anh nói:
Suốt đời này
Yêu cô Tấm - em thôi
Giữa sông tình
Muôn ngọn sóng chơi vơi
Em không muốn
Bể dâu...
hồn... Cô Tấm!
Anh biết không:
giữa dòng đời xuôi ngược
Em thầm mơ
Nàng Thị Nở ngày xưa
Chí Phèo say
Thị Nở cũng đong đưa
mũi phập phồng
Duyên mặn nồng...ai sánh
Giữa hoàng cung
Cô Tấm sao thấy lạnh
Vàng son ư?
Tình Người chết ...lâu rồi!
Hãy yêu em
Như yêu ánh mặt trời
Nhưng đừng khoác
Cho hồn em...ảo vọng!
(NTB)
Tớ chẳng bao giờ nghĩ và cũng không bao giờ thấy có cô tấm ở trong hoàng cung, mà chỉ thấy các mỹ nữ muốn được Hoàng Thượng sủng ái.
Trả lờiXóaVà cũng chẳng thấy có người đàn ông nào yêu một người phụ nữ như yêu ánh mặt trời. Mà chỉ thấy họ đạt được mục đích rồi chán bỏ đi...
Không phải các anh khoác cho các em ảo vọng...mà các em cứ tự thích sống trong ảo vọng mà thôi.
Tình yêu là cung bậc cao nhất của tình cảm. Nếu không yêu sao chọn làm cái Nửa của mình...
Trả lờiXóaYêu rất nhiều đó, khao khát cháy bóng như mong muốn có ánh nắng mặt trời...Nhưng hình như khi tình yêu đã có rồi...Người ta lại lãng quên nó, không chăm chút. Nhất là những người đàn ông thành đạt. Họ Coi vợ là người coi sóc việc nhà, chăm con cái: Hiền thục như Cô Tấm...và họ rảnh rang bên ngoài với bao Thư kí, đối tác
Người phụ nữ trong hoàn cánh đó lại thấy thèm cái tính rất Lẳng của Thị Nở, chỉ đơn sơ chân chất hương bưởi hương chanh nhưng đằm thắm tới vô cùng
Mỗi người cớ một quan điểm sống. Nhưng ai dám bảo:NHÀ GIÀU KHÔNG KHÓC. Híc
Vài lời của tác giả.,
Bạn nói rất có lý, mình ủng hộ bạn Bich Nguyen !
Xóa